Nhiều lúc nghĩ, nếu trước khi cưới mình hư 1 chút thì giờ có lẽ không ra nông nỗi này. Tôi mới kết hôn được nửa năm, thời gian này tôi vẫn tưởng tượng ra nó thật đẹp, thật hạnh phúc. Vậy mà giờ đây tôi lại đang rất mệt mỏi và chán nản với cuộc sống hôn nhân như địa ngục tăm tối của mình.
Là con gái duy nhất của bố mẹ, ngay từ đầu bố mẹ đã luôn định hướng chuyện chồng con cho tôi, trong đó điều kiện gần nhà phải đặt lên hàng đầu. Tôi ngoan ngoãn nghe theo và khi lớn lên cũng lăm lăm tạo điều kiện cho những anh gần nhà.
Trong số theo đuổi tôi lúc bấy giờ có 1 anh kỹ sư Giao thông cách nhà khoảng 5km, gia đình bề thế, bố mẹ tôi rất ưng. Sau khi được giới thiệu và nói chuyện cùng nhau tôi cũng thấy hợp với cách nói chuyện của anh và nhanh chóng nhận lời làm bạn gái rồi làm vợ anh.
Do anh cũng đã đến tuổi lấy vợ - 33 tuổi nên chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới sau 4 tháng yêu nhau. Trong thời gian yêu đương đó, tôi rất hạnh phúc vì nhận ra mình đã có 1 lựa chọn đúng, chọn được người đàn ông chín chắn, hết mực yêu thương mình và hơn nữa anh rất biết giữ gìn sự trong trắng cho tôi. Tôi cảm thấy mình được tôn trọng, nâng niu và mãn nguyện.
Rồi ngày trọng đại của đời tôi đã đến, tôi hạnh phúc bên anh sánh bước và được làm cô dâu xinh đẹp nhất ngày hôm đó. Cứ tưởng rằng, cuộc đời tôi được sang một trang mới đầy hạnh phúc với anh. Ai ngờ rằng, ngay đêm đầu tiên ấy cuộc sống của tôi đã trở thành thảm kịch. Mọi thứ khác hẳn với những gì tôi tìm hiểu, tất cả chỉ là sự hụt hẫng đến khó tả cho dù tôi đã cố gắng cởi lòng mình với chồng. Chán nản có, tủi thân có nhưng rồi cũng tự dặn lòng phải biết chờ đợi và kiên nhẫn.
Nhưng chờ mãi, chồng vẫn không hề có hứng thú với tôi, mặc cho tôi có đầu tư những bộ váy áo sexy đến đâu, mời gọi đến đâu, anh vẫn cứ lãnh cảm như thế. Tôi bắt đầu thấy mọi chuyện không ổn và lờ mờ với suy nghĩ chồng mình có vấn đề về sinh lý.
Tôi cũng đã tìm mọi cách để giúp anh vượt qua chính mình và cũng là giúp bản thân tôi nhưng đều vô vọng. Chuyện vợ chồng không hòa hợp khiến mối quan hệ của chúng tôi dần có dạn nứt. Mới cưới mà chúng tôi thường xuyên cãi nhau, bất đồng quan điểm về mọi chuyện. Chẳng có cảnh tíu tít của vợ chồng mới cưới như người ta.
Chuyện vợ chồng không giống ai đã đành đằng này còn chuyện con cái. Tôi bắt đầu thấy thực sự lo lắng cho tình trạng của 2 vợ chồng. Tôi quyết định lựa lời nói với chồng về căn bệnh chồng mắc phải để có hướng khám xét điều trị. Tôi biết, đụng chạm vào bản lĩnh đàn ông đó thì ai mà chịu đựng được nhưng tôi không nghĩ chồng lại phản ứng mạnh như vậy. "Khám chữa gì, tôi chẳng bị làm sao cả. Tôi lấy cô về làm vợ, tưởng cô phải biết yêu chiều tôi, đằng cũng như những người khác lại còn kêu ca gì, Tôi không có hứng thú với cô, biết phải làm sao?".
Chẳng nhẽ trước tôi anh cũng đã từng thử bản lĩnh của mình với nhiều người con gái khác rồi mà cũng không có kết quả gì như tôi hay sao mà lại nói với tôi như vậy. Anh đã biết mình bị yếu sinh lý từ trước rồi nhưng vẫn cố lấy tôi để mong cải thiện mà không cần phải khám xét hay sao? Từ ngày lấy chồng tôi không hề biết thế nào được gọi là hạnh phúc. Chẳng nhẽ thứ đó lại xa vời, viển vông với tôi thế? Tôi phải làm sao để chồng đồng ý đi khám xét để chuyện vợ chồng được cải thiện không còn ngột ngạt như bây giờ nữa đây?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét